Trang chủ Blog

Hà Hương “mộc mạc như chính mình”

Hương vui lòng viết những lời chúc sinh nhật cho bé và không khỏi xúc động trước sự quan tâm của người bố trẻ với con gái bé bỏng, cũng như cú động vì khán giả vẫn nhớ đến mình
Mộc – Đấy là cảm nhận ngay từ cái nhìn đầu tiên của tôi với Hương. Không thoa phấn tô son, không vẽ chuốt mi; đặc biệt là đôi lông mày chân phượng tới mức “nguyên thủy” (Điều này quả là hiếm đối với các thiếu nữ ngày nay). Đạo diễn Anh Dũng trầm trồ vì nét đặc biệt đó. Bởi theo anh, tìm những nữ diễn viên vào các vai diễn có gương mặt “nguyên sơ”, “hương đồng gió nội” theo đúng nghĩa đen bây giờ không phải dễ. Thì cứ xem vai Nguyệt của Hương trong Phía trước là bầu trời (đạo diễn Đỗ Thanh Hải), hay gần đây nhất là vai Thủy Mây trong Niệm khúc cuối (đạo diễn Anh Dũng), ta sẽ thấy… Khi đạo diễn Đỗ Thanh Hải tìm diễn viên cho phim Phía trước là bầu trời, anh đã có một quyết định táo bạo – tìm những gương mặt trẻ nghiệp dư. Khi ấy, Hương đang là cô sinh viên trường múa Việt Nam. Không hề biết có đạo diễn đến tuyển diễn viên, cũng không có ý định sẽ tham gia dự tuyển, thấy các bạn rủ đến chỗ đoàn làm phim, Hương đi cùng. Vậy mà, Hương “lọt mắt xanh” của đạo diễn Đỗ Thành Hải. Và, Nguyệt là một vai thành công đúng như mong đợi của đạo diễn cùng đoàn làm phim. Nguyệt là nhân vật có phần đanh đá, chanh chua mà vẫn đáng yêu đã khiến khán giả không quên. Đấy là một hạnh phúc lớn lao đối với một diễn viên nghiệp dư như Hương. Cũng chính vai diễn ấy đã mang đến cho Hương một tình huống cảm động. Sau khi phim Phía trước là bầu trời phát sóng, ra đường Hương thường “bị nhận mặt”. Hôm ấy, đang ngồi uống nước, Hương nhận được thư tay với nội dung: “Con gái anh rất mê xem phim Phía trước là bầu trời, em có thể viết cho anh vài dòng để tặng cháu được không?”. Hóa ra, một người cha rất cưng con gái rựu của mình. Để thỏa nguyện niềm yêu thích của cô bé với bộ phim, trong lần tình cờ gặp Hương, anh đã nhờ Hương viết đôi dòng cho con nhân ngày sinh nhật vào đĩa CD. Hương vui lòng viết những lời chúc sinh nhật cho bé và không khỏi xúc động trước sự quan tâm của người bố trẻ với con gái bé bỏng, cũng như cú động vì khán giả vẫn nhớ đến mình. Có lẽ, chính vì những điều ấy mà Nguyệt là vai diễn không thể nào quên với Hương. Rồi, cả những ngày đi làm phim mệt nhưng rất vui vì cả đoàn toàn những người trẻ tuổi, tất cả tạo cho Hương cảm giác gần gũi, thân mật, cùng chia sẻ về nghề, cũng giúp nhau trong công việc như anh em, như một gia đình. Hương vốn quê ở Hải Dương, 11 tuổi đã xa nhà để thi vào trường múa Việt Nam. Với 7 năm theo học chuyên ngành Balett cổ điển châu u, bây giờ Hương đã là một cô diễn viên múa “đầu quân” cho Nhà hát Ca múa nhạc Việt Nam. Hiện nay, công việc ở nhà hát chiếm phần lớn thời gian của Hương, hết tập lại đi diễn, có những chuyến lưu diễn cả tháng trời. Nên sau thành công của vai Nguyệt trong Phía trước là bầu trời, dù nhận được không ít lời mời của các đạo diễn, Hương buộc lòng phải từ chối vì công việc ở nhà hát. Vừa rồi, đạo diễn Anh Dũng mời Hương vào vai chính Thủy Mây trong phim Niệm khúc cuối, Hương phải “khóc lên khóc xuống” xin nghỉ ở đoàn Ca múa để theo đoàn phim. Vì đọc kịch bản, Hương “mê” Thủy Mây quá! Một cô gái hiền dịu, nghèo khó, giàu tình yêu thương, có nghị lực, nhất là biết đứng lên sau những thử thách của cuộc sống. Chứng kiến Hương nhập vai ở hiện trường mới thấy Hương diễn xuất rất nhuyễn. Hương tâm sự “Cứ đặt hoàn cảnh của mình vào nhân vật, tập trung cảm xúc, tự dưng thấy nhân vật với mình như một”. Và, ý thức được rằng, bản thân không được đào tạo diễn xuất bài bản, trường lớp, nên trước một cảnh diễn khó, bao giờ Hương cũng bàn bạc, tham khảo ý kiến đạo diễn để đạt kết quả tốt nhất. Hương hiểu rằng, với người diễn viên thì truyền đạt cảm xúc là ở ánh mắt và mỗi lời nói phải từ tấm lòng mình. Là một cô gái trẻ, có cá tính và sớm tự lập, Hương rất thích những đề tài về sinh viên. Bởi đó là đề tài gần gũi với đời sống mà Hương đã trải qua. Hơn nữa, theo Hương, đời sống tuổi trẻ là mảnh đất hấp dẫn với những mảng sống tươi tắn, sinh động, tình bạn, tình yêu; những băn khoăn trăn trở trước một chặng đường đang còn dài trước mắt mà chính Hương cũng mang những tâm trạng đồng điệu. Với Hương, sau mỗi vai diễn là một sự trưởng thành hơn trong tính cách nhìn nhận về nghề nghiệp và cuộc sống – như vai Thủy Mây – Hương học hỏi được nhiều điều từ chính nhân vật mà mình nhập vai. Bởi, 11 tuổi đã phải xa vòng tay bảo bọc của bố mẹ, Hương hiểu thế nào là tự lập; là phải có “bản lĩnh” trong mọi hoàn cảnh. Nhất là trong môi trường nghệ thuật nhiều vinh quang mà cũng đầy khắc nhiệt. Một phút lắng theo những dòng tâm sự. Rồi, cô gái trẻ ánh lên niềm vui trong đáy mắt khi kể về những chuyến lưu diễn ở các tỉnh thành trong cả nước, những chuyến lưu diễn nước ngoài. Được đi nhiều, biết nhiều nhưng Hương thấy chẳng đâu bằng quê hương mình. Hương xúc động kể về 20 ngày ngắn ngủi cùng Nhà hát Ca múa nhạc Việt Nam ra biểu diễn phục vụ các cán bộ chiến sĩ tại đảo Trường Sa, thấy biển trời đất mình đẹp quá, con người biết chịu đựng đau khổ hy sinh nhiều quá. Nhớ từng cọng rau xanh cán bộ chiến sĩ chia cho anh chị em trong đoàn ca múa, nhớ từng ca nước ngọt sẻ san. Trở lại câu chuyện về các vai diễn, Hương tâm sự: “Dù bận bịu với công việc ở đoàn Ca múa, nhưng Hương luôn mong có điều kiện và thời gian để nhận được những vai diễn mà mình yêu thích – nhất là những nhân vật mộc mạc như chính mình”. Còn ít ngày nữa thôi, Hương lại “bay” sang Hung-ga-ri lưu diễn. Mong sự thành công lại đến với Hương và cô luôn đến với khán giả “mộc mạc như chính mình!”.
01/09/2016 , Ngô Phương Hạnh – Thế giới điện ảnh – số 9 tháng 9.2003

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Xem thêm các bài liên quan